tròn 1 năm
Một năm trôi qua kể từ lần cuối cùng mình viết gì đó ở cái blog này. Nhìn thời gian cảm thấy chút hoang tàn. Và đôi khi mình nghĩ ngoài mình ra chẳng ai còn nhớ đến nó. Ấy nhưng đến mình còn quên mất nó. Như một năm qua.
Một năm qua mình cũng nhiều lần định lên blog than vãn tâm tư sến súa, nhưng cứ về nhà là lại quên đi.
Hôm nay tình cờ trở về cũng là vì một nơi xưa chốn cũ của mình không còn nữa. Phải nói là dời đi. Cái thế giới đã nuôi nấng mình, hình thành mình như ngày hôm nay, cứ từng chút từng chút tan biến, và cũng từng chút từng chút hình thành thế giới hiện tại của mình.
Như là những tòa nhà trăm tuổi ở góc đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Võ Văn Tần, Lê Quý Đôn, Nguyễn Thị Minh Khai đã đập bỏ để xây nên những tòa nhà mới mẻ. Ký ức của mình, ba năm êm ả tươi đẹp nhất của mình, chẳng hiểu sao cứ cảm thấy như mất mát đi gì đó. Ở cái lối đi vào sân trường ấy, mình từng ngóng trời chuyển mây, gió thổi lá bay, không gian tăm tối, cái ngày hẹn ước cùng bạn sẽ đi thăm mộ một người, một hẹn ước mà có lẽ người đó đã quên. Cũng là cái hành lang rộng rãi đó, học sinh đứng dựa lan can, chạy trên lát gạch hoa cũ kỹ, trưa cúp điện mình và Hà dựa tường ngắm sân trường xanh thắm lá cây cổ thụ, rồi chúng mình hát với nhau.
Như là nhà sách Hà Nội đã dời đi một nơi mới, mình chưa kịp đến mua quyển sách cuối. Cái năm mà mình một năm đọc hơn trăm đầu sách, gắn liền ở nơi đó. Đôi khi hết tiền mình vẫn chạy ra Hà Nội để đọc sách, chọn mấy cuối ngắn ngắn và bỏ quên thời gian. Giờ thì không còn.
Thế là cảm thấy buồn thế, quay về đây, nơi lưu trữ một thế giới đã qua của mình.
Mình hay tự nhủ lớn lên là một trải nghiệm khốc liệt. Mà tàn khốc nhất chính là nhìn thế giới đã dung dưỡng mình thành kẻ của ngày hôm nay biến mất. Nó nằm ở chuyện người nghệ sĩ mình thích lúc bé qua đời, là nơi xưa chốn cũ đã không còn, là cha mẹ già và yếu đi, là cậu em trai ngày nào còn như trái mít tròn vo nằm trong lòng mình đã hoàn thành kỳ thi đại học. Rõ ráng thế giới đang biến chuyển, mình cũng biến chuyển, mà sao mình cứ như bị kẹt lại ở sân trường năm cũ, mái nhà năm cũ, con người năm cũ.
Comments