đời buyền khắp mọi mặt trận, miệng bảo không buồn lòng vô thức buồn
mình như con trùng, kí sinh niềm vui ở mọi nơi, để rồi một tháng mười một nọ, khắp nơi tang thương, mình chỉ có thể gắng gượng mà sống...
để rồi khi cơn tuyệt vọng định kỳ đến hẹn lại ghé thăm, mình chính thức không còn gì dùng để chống đỡ, khổ sở thay!
ai không trải qua, vĩnh viễn không hiểu, mình đau khổ mà khóc đến sưng cả mắt, uống hết cả chai rượu để cảm thấy có hủy hoại thân thể cũng không đau...
mình thấy tuyệt vọng cùng cực, nhất là khi niềm an ủi duy của cuộc đời mình cũng đã bỏ mình ra đi...khi đó mình đã buồn gần cả tuần, nhưng sau đó mình lại không buồn nữa và cứ nghĩ là đã qua rồi...
nhưng mình vẫn buồn, vẫn đau, đến mức khổ sở thế này...đã khóc đến mức không thở được nữa...(sau đó phải đi hỉ mũi để thở đấy...)
lúc này mình nhận ra mình thương mẹ nhất, lúc xỉn quắc cần câu này mình chỉ muốn được ôm mẹ mà khóc hết nỗi khổ tâm trong lòng, dù mẹ có không hiểu, có mắng mình điên, mình cũng không quan tâm nữa rồi. Mà mẹ đang ngủ nên mình không dám làm gì cả. Chỉ ước thế.
chỉ có mẹ mà thôi, người yêu mình bất chấp mọi xấu xí của mình, chỉ có mẹ mà thôi... Ba bỏ mình đi rồi, chỉ có mẹ mà thôi! Mẹ mà ghét bỏ mình thì mình chết mất...
mình có xem phim Tuổi Nổi Loạn 2, cậu bé hát chính của band See Scape nói rằng đây là bài hát dành cho những ai mà tình yêu không còn ở bên nữa, lúc nghe bài này mình chỉ toàn cảm thấy thương tâm...nhất là cái đoạn "ô ô ô" ấy. Đêm nay mình như bạn Sprite, say mèm mà hát theo bài này, càng hát càng thấy thương tâm...cứ nghĩ đến niềm an ủi của đời mình bỏ mình mà đi...mình lại muốn khóc kinh khủng...
sống chỉ có một lần, sao mà khó sống thế này...
nhưng vẫn phải sống...cố lên tôi ơi...
để rồi khi cơn tuyệt vọng định kỳ đến hẹn lại ghé thăm, mình chính thức không còn gì dùng để chống đỡ, khổ sở thay!
ai không trải qua, vĩnh viễn không hiểu, mình đau khổ mà khóc đến sưng cả mắt, uống hết cả chai rượu để cảm thấy có hủy hoại thân thể cũng không đau...
mình thấy tuyệt vọng cùng cực, nhất là khi niềm an ủi duy của cuộc đời mình cũng đã bỏ mình ra đi...khi đó mình đã buồn gần cả tuần, nhưng sau đó mình lại không buồn nữa và cứ nghĩ là đã qua rồi...
nhưng mình vẫn buồn, vẫn đau, đến mức khổ sở thế này...đã khóc đến mức không thở được nữa...(sau đó phải đi hỉ mũi để thở đấy...)
lúc này mình nhận ra mình thương mẹ nhất, lúc xỉn quắc cần câu này mình chỉ muốn được ôm mẹ mà khóc hết nỗi khổ tâm trong lòng, dù mẹ có không hiểu, có mắng mình điên, mình cũng không quan tâm nữa rồi. Mà mẹ đang ngủ nên mình không dám làm gì cả. Chỉ ước thế.
chỉ có mẹ mà thôi, người yêu mình bất chấp mọi xấu xí của mình, chỉ có mẹ mà thôi... Ba bỏ mình đi rồi, chỉ có mẹ mà thôi! Mẹ mà ghét bỏ mình thì mình chết mất...
sống chỉ có một lần, sao mà khó sống thế này...
nhưng vẫn phải sống...cố lên tôi ơi...
Comments